thơ 41
có một bài thơ được người ta dặn phải canh chừng cảm xúc, vì cảm xúc hay đến rồi đi bất chợt. Mỗi đêm bài thơ thường mất ngủ vì cứ sợ cảm xúc bay đi mất
một đêm nọ bài thơ mệt quá nằm thiếp đi thì có một cái gì bò nhồn nhột ở tay, bài thơ giật mình tưởng cảm xúc đến, vội đánh thức vợ dậy và chạy lên sân thượng, bài thơ chỉ thấy ánh trăng nằm rã rượi trên những bông hoa Quỳnh đã bắt đầu nhợt nhạt, tái xanh như người bệnh và héo rũ. Bài thơ không nhìn thấy cảm xúc đâu cả, tiếc nuối đi ngủ tiếp
một đêm nọ bài thơ nghe tiếng quẫy trong đêm như tiếng quẫy của chú cá vàng trong bể nước, bài thơ giật mình tưởng cảm xúc đến, vội đánh thức vợ dậy và chạy ra phòng khách. Bài thơ chỉ thấy những cánh bèo trong bể cá nằm chết lềnh phềnh trên mặt nước, còn chú cá vàng đầu đã phình to như đầu sư tử. Vầng trăng không chui qua ô cửa sổ được (vì đã đóng kín sợ mấy thằng ăn trộm leo vô), chỉ có ánh trăng rơi vào trong bể cá, cũng rũ rượi như đêm hôm trước. Những giọt nước tung toé trong đêm ướt sũng hồi ức, lăn tròn như giọt nước mắt có lần bài thơ đã gặp trong đêm mất ngủ của mình. Bài thơ cũng không nhìn thấy cảm xúc đâu cả, ngơ ngẩn một hồi rồi đi ngủ tiếp
nhiều đêm đánh thức vợ như thế, bài thơ vẫn chưa nhìn thấy cảm xúc
sau đó bài thơ bỏ, không chờ cảm xúc nữa và trở thành người thiết kế trang trí nội thất nổi tiếng, sắp đặt chậu hoa trên sân thượng hay bể cá trong phòng khách rất đẹp. Chỉ có điều hơi mệt là vợ bài thơ (trước là thợ cắt móng chân) bây giờ đã thành nhà thơ, nên đêm nào cũng đánh thức bài thơ dậy khi nàng bắt gặp cảm xúc, làm bài thơ mất ngủ, người xuống sắc thấy rõ
mất ngủ nhiều nên bài thơ mắc bệnh ho, giọng hơi khàn. Ai hỏi vợ bài thơ làm gì, bài thơ nói "làm thơ" mà người ta cứ nghe ra là "làm thuê", nên ai cũng thương
thơ 42
1.
có một bài thơ mướn một căn gác tồi tàn để trọ. Nhưng phải đủ rộng vì bài thơ có rất nhiều sách. Đêm nào bài thơ cũng tiếp khách, vì người yêu của bài thơ hay ghé đến chơi (bài thơ cũng muốn cưới vợ, nhưng vì chưa có tiền nên cứ yêu yêu miết)
người yêu của bài thơ và bài thơ cũng nói chuyện rất đắm say, chỉ than phiền căn gác có nhiều muỗi. Bài thơ hay làm thơ tặng người yêu sau mỗi đêm như vậy, ví như anh thức suốt đêm đuổi muỗi cho em anh thức suốt đêm đuổi muỗi cho em (mà quả bài thơ thức suốt đêm đuổi muỗi thật, nhiều bữa sáng dậy bài thơ mệt ngắc ngư)
mấy tháng sau, mẹ của bài thơ lên căn gác thăm bài thơ. Mẹ đi mua cho bài thơ một cái mùng bằng vải xô trắng. Bài thơ nhìn dáng mẹ bung cái mùng ra như một đoá sen, mẹ đang trôi bềnh bồng giữa đó như một bà Tiên. Căn gác trọ của bài thơ miên man như cổ tích được một đêm
sau đó bài thơ vẫn làm thơ anh thức suốt đêm đuổi muỗi cho em anh thức suốt đêm đuổi muỗi cho em, vì bài thơ (làm thơ và kỹ sư đụng - đụng gì làm đó) và người yêu (làm công nhân) sau khi trả tiền ăn xong làm gì còn đồng nào mà mua mấy cái khung sắt về treo mùng
2.
có lần bài thơ và người yêu đi chơi. Bỗng nhiên trời đổ mưa. Người yêu bài thơ bung lên một cây dù, màu trắng và vẫn đi thẳng. Nàng không chịu nghiêng qua bên bài thơ, còn bài thơ vì là bài thơ nên cũng không thể đi nghiêng qua bên nàng. Đi một tí như vậy thì bài thơ ướt hết, giấy má lem nhem nhìn không ra chữ (chứ không phải hậu hiện đại). Da thịt bài thơ âm ẩm hâm hấp làm người yêu của bài thơ muốn bốc khói (tức là nàng muốn cắn vào bài thơ một cái, không phải do bụng đói). Người yêu bài thơ sợ bài thơ biết được ý nghĩ của mình, giả vờ kêu lên: a, mưa ta ơi.... và xoay xoay cán dù. Có lẽ bài thơ chưa hiểu ô dù quan trọng với người yêu của bài thơ như thế nào
khi về bài thơ có làm bài thơ "dưới cơn mưa quê hương", nhưng nàng không đọc vì không tả cái dù. Hình như là điềm báo, vì người yêu bài thơ sau đó thế chấp sổ đỏ đóng tiền đi xuất khẩu lao động. Khi đi, nàng có tới chào bài thơ và nói: em với anh giờ hổng còn chói buộc...
nghe nói bài thơ vẫn giữ bức hình chụp 2 người đi chơi dưới mưa làm kỷ niệm. Lâu lâu thấy cái gì màu trắng (không phải cái mùng), bài thơ nhớ người yêu và khóc ---------------------------
một dị bản của thơ 42
có một bài thơ vì nghèo quá nên không lấy được vợ. Bài thơ bèn viết một bài thơ lên giấy, tả một người con gái, quả nhiên cô gái hiện ra và về sống với bài thơ. Hàng ngày cô gái phụ dọn dẹp nhà cửa và cùng bài thơ nói nhiều chuyện rất tâm đắc. Bài thơ rất yêu vợ và cám ơn trời đất đãt đã linh ứng lời cầu nguyện của mình
chỉ có điều vì được sinh ra từ tờ giấy nên cô gái không phải như bao cô gái xương thịt ở trên đời này, ví dụ như khi đi chợ, người ta không mua bán với cô gái sinh ra bằng giấy, khi ốm đau, bệnh viện không khám bệnh cho cô gái bằng giấy... Mặc dù bài thơ và cô gái (là vợ bài thơ) nói hết lời nhưng người ta vẫn không nghe. Không làm sao người ta thừa nhận cô gái
nghe nói cuối cùng cô gái đã bỏ bài thơ và dọn đi một xứ sở khác, ở đó mọi người (bằng giấy hay bằng đồng, sắt, chì... gì cũng được thừa nhận, và bình đẳng vào đời đi chợ hay khám bệnh giống như nhau...)
vì vậy cuối cùng bài thơ vẫn chưa có vợ
thơ 43
có một bài thơ có gương mặt hơi ám khói vì hút nhiều thuốc lá. Một lần đi chơi bài thơ thấy một quán bán cháo gà ăn khuya, trước có treo một tấm biển: hãy vứt hết tất cả hy vọng khi vào đây. Bài thơ ngạc nhiên và cũng hơi rờn rợn, không dám bước vào. Bài thơ muốn quay về nhưng bạn bè đốc thúc, vì là bài thơ nên nó không thể không phiêu lưu (và cũng hơi đói bụng), thế là bài thơ rón rén bước vào
bước vào, bài thơ thấy tấm bảng: không bao giờ sống sót, thì ra đó là nơi người ta đưa những con gà đến để giết thịt
bước tiếp, bài thơ thấy tấm bảng: không phân biệt đạo đức tốt xấu, thì ra đó là nơi người ta cân ký và tính tiền thịt gà (mà cũng đúng thôi, đạo đức tốt xấu gì nếu đem cân ký lô thì cũng bình đẳng)
bước tiếp, bài thơ thấy tấm bảng: rỗng tuyếch và đồng nghĩa, thì ra đó là nơi người ta vận chuyển những miếng thịt gà đã chặt, sơ chế xong
rồi lại tấm biển: không có cái chết đột ngột, đó là nơi mà người ta nấu cháo gà
lúc này bài thơ muốn lên cơn hấp hối, vì đói bụng quá. Người ta vội cho bài thơ ăn cháo gà. Muốn gọi chanh ớt thì kêu chua chát, cay đắng hay vân vân gì đó... Vừa ăn bài thơ vừa háy mắt với hai người ngồi bên, chắc là Việt Kiều hay Nghệ Sĩ, vì thấy đầu cạo bóng loáng như hai cái sọ. Bài thơ muốn làm sang nên nhìn với qua và nói chuyện với họ về thiện ác hay thơ ca gì cũng được nhưng họ không trả lời vì đây chỉ là quán cháo gà. Sau đó mọi người kêu trà đá uống, bài thơ thấy những viên đá cứ đè lên nhau giống như những hòn đá chồng chất hai bên đường vào địa ngục, nhưng cũng chả ai quan tâm đến ý nghĩ kỳ lạ của bài thơ. Họ nói tốt xấu đạo đức sang hèn người thú tiểu nhân bậc thầy cuối cùng cũng chỉ là những ý niệm mà thôi. Mà ý niệm nhiều khi lại vừa là cái này vừa là cái khác, vì bài thơ quan trọng chữ quá nên cứ lẩn thẩn như vậy, nãy giờ có ai đọc tấm biển nào đâu. Cái cần nhất là phân biệt ánh sáng và bóng tối thì bài thơ lại không để ý, ví như trời đã khuya quá rồi
nên mọi người lục tục ra về. Bài thơ cứ lẩm nhẩm ý niệm với khái niệm, chẳng qua là chữ, chẳng qua là chữ... Một người tưởng bài thơ không đọc được tấm biển, bèn nhắc: quán cháo gà (Xem tiếp)